Lại trong tâm trạng nặng nề. Không hiểu sao mỗi lần mình định viết blog là mỗi lần mình trong trạng thái mệtmỏi thế này nhỉ? Chính bản thân mình cũng không hiểu mình nữa. Lúc vui thì không viết blog còn lúc buồn thì lại viết vì muốn tâm sự cùng ai. Lan thì lên học ở trường khác. Cai con bạn thân nhất và hiểu được nỗi lòng của mình nhất thì lại học ở một trường khác. Mình đã rất vui khi biết Lan cũng muốn làm cô giáo nhưng rồi lại thất vọng khi cậu ấy quyết định không thi cùng trường với mình nữa. Nản. Giờ đây một mình một trường, không một người bạn cùng lớp nào học cùng mình (trừ Vân A nhưng mình không thân với bạn ấy lắm) thậm chí cùng mình. Nhiều lúc mình thấy tỉu thân khi một mình một con đường chí hướng. Tại sao các bạn ấy không thích nghề giáo viên nhỉ? Tại sao các bạn ấy lại thích kinh tế trong khi mình ghét đặc. Chao ôi sao mà phức tạp thế?. Có hỏi chúng nó lại viện ra hàng đống lí do nói "xấu" nghề nhà giáo của mình.
Giờ là hơn 11h đêm mình ngồi giữa đống dẫn luận ngổn ngang nhưng không tsì nào học nổi. Cảm giác thèm có người tâm sự lại trỗi dậy. Lan ơi tớ mong cậu có mặt lúc này. Từ lúc không chơi với Bình nữa, tớ chỉ còn mỗi mình cậu thôi. Tớ muốn được trò chuyện với cậu, kể cho cậu nghe những trải nghiệm của tớ ở đại học. Nó khác xa những gì tớ tưởng tượng. Mệt mỏi, căng thẳng vi tất cả mối quan hệ xung quanh tớ. Tớ mãi không thẻ hòa hợp với người ở cùng phòng mình được. Chán đến nỗi tớ còn không muốn bước chân về tới cái phòng trọ ấy nữa. Tối hôm kia tớ được nghe câu chuyện của các cô hàng xóm nối về con gái xóm tớ. Họ chê tớ xấu, ế vì không có ai yêu, họ chê tớ thế này thế kia. Tớ nghe cũng buồn lắm. Chẳng lẽ xấu xí là không có ai yêu ah, chẳng lễ không xinh đẹp là không có người để ý sao?. Phải xinh dẹp mới được sao?Mình nghĩ sẽ có một ngày "người ấy" của mình xuất hiện. ANh ấy sẽ yêu chính tâm hồn mình, con người mình chứ không phải là vẻ bề ngoài. Thế nhưng người ấy mãi không xuất hiện. Nhưng không sao, mình sẽ chờ. Sẽ chờ cho đến khi người ấy xuất hiện.
Sắp phải lên Hà Nội - cái chỗ đầy hơi người và nóng nực, mình thấy chán vô cùng. Thôi cố lên, thi mấy ngày xong là mình sẽ được về Quảng NInh thân yêu. Đi xa mình mới thấm thía câu thơ của Chế Lan Viên
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hóa tâm hôn."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét