Tôi lại rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần nữa rồi. Tất cả mọi chuyện đang đổ dồn lên người tôi một cách khó chịu. Việc học tập, việc gia đình rồi việc ở xóm trọ đang rối tung lên hết. Tôi bị tổn thương nặng nề khi về nhà bị mẹ quát: “Mỗi lần mày về tao thấy mệt mỏi lắm, thà mày đừng về còn hơn, cứ ở trên đấy” chỉ vì mỗi chuyện tôi ngủ nướng thêm chút xíu, không đi chợ xách đồ cho mẹ, rồi còn mắng tôi “Mày lười như thế thì có mà chẳng ở được với ai” vì tội tôi ngủ quên không rửa bát. Mẹ không biết tôi buồn như thế nài khi nghe những câu nói đó đâu. Tôi về nhà giống như người thừa vậy. Chẳng lẽ về nhà ngủ thêm chút đỉnh, lười biếng một chút thì có tội khủng khiếp lắm sao? Ai về nhà mà chẳng muốn vậy? Khủng hoảng tinh thần cấp thứ 1.
Cái khủng hoảng tinh thần thứ hai là về việc học. Bài tập assignment môn speaking đâng đổ dồn dập vào tôi. Kịch bản, pronunciation… ối nó làm tôi hoa cả mắt chóng cả mặt. Đã thế thêm cả môn dẫn luận nữa, tôi cũng phải thức cả đêm làm slide cho lớp…. cái khiến tôi thấy stress nhất chính là kết quả học tập không như tôi mong đợi. Có lẽ nó không tồi đối với người khác nhưng đối với tôi nó không như mong muốn. Áp lực lớn quá……. Khủng hoảng cấp độ 2.
Cấp độ ba chính là việc tôi “bật” chủ nhà. Không biết sao hôm đấy tôi ăn gan hùm hay sao mà dám cãi lại chủ nhà. HẮN ta (gã chủ nhà) tức lắm, dọa đuổi chúng tôi đi. Tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt xin lỗi hắn cho êm chuyện. Nếu không phải vì đấy là khu nhà trọ bố tôi đích thân đi tìm thì tôi cũng đã xáh va li đi ra khỏi nhà đó trong danh dự “bật chủ nhà” rồi. Nhưng cái khiến tôi sợ nhất khi ở lại đấy là ánh mắt dâm dê của lão chủ khi hắn nhìn tôi. Cái kiểu như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, Ở lại đấy tôi cũng “rợn” lắm chứ bộ. Đêm qua tôi còn mơ thấy ác mộng về hắn. Khiếp dã man.
Đời tôi sao mà khốn khổ thế. Người ta học đại học thì sướng, sướng vì không bị áp lực nhiều như tôi. Ôi, từ bé đến lớn, sao tôi chưa bao giờ, chưa một này sống mà không bị chính những áp lực từ bố mẹ, những người xung quanh đè lên người nhỉ. Chán. Buồn. Mông lung, Chẳng biết ra sao?
Tôi nên làm gì đây?
Cái khủng hoảng tinh thần thứ hai là về việc học. Bài tập assignment môn speaking đâng đổ dồn dập vào tôi. Kịch bản, pronunciation… ối nó làm tôi hoa cả mắt chóng cả mặt. Đã thế thêm cả môn dẫn luận nữa, tôi cũng phải thức cả đêm làm slide cho lớp…. cái khiến tôi thấy stress nhất chính là kết quả học tập không như tôi mong đợi. Có lẽ nó không tồi đối với người khác nhưng đối với tôi nó không như mong muốn. Áp lực lớn quá……. Khủng hoảng cấp độ 2.
Cấp độ ba chính là việc tôi “bật” chủ nhà. Không biết sao hôm đấy tôi ăn gan hùm hay sao mà dám cãi lại chủ nhà. HẮN ta (gã chủ nhà) tức lắm, dọa đuổi chúng tôi đi. Tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt xin lỗi hắn cho êm chuyện. Nếu không phải vì đấy là khu nhà trọ bố tôi đích thân đi tìm thì tôi cũng đã xáh va li đi ra khỏi nhà đó trong danh dự “bật chủ nhà” rồi. Nhưng cái khiến tôi sợ nhất khi ở lại đấy là ánh mắt dâm dê của lão chủ khi hắn nhìn tôi. Cái kiểu như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, Ở lại đấy tôi cũng “rợn” lắm chứ bộ. Đêm qua tôi còn mơ thấy ác mộng về hắn. Khiếp dã man.
Đời tôi sao mà khốn khổ thế. Người ta học đại học thì sướng, sướng vì không bị áp lực nhiều như tôi. Ôi, từ bé đến lớn, sao tôi chưa bao giờ, chưa một này sống mà không bị chính những áp lực từ bố mẹ, những người xung quanh đè lên người nhỉ. Chán. Buồn. Mông lung, Chẳng biết ra sao?
Tôi nên làm gì đây?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét